Thuanhuupro

QUẢN Lý : LƯƠNG THUẬN HỮU
 
IndexIndex  Trợ giúpTrợ giúp  Tìm kiếmTìm kiếm  Thành viênThành viên  NhómNhóm  Đăng kýĐăng ký  Đăng NhậpĐăng Nhập  

Share | 
 

 “18 tuổi, tôi đã mang món nợ 60 triệu”

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
Admin
Admin


Tổng số bài gửi : 602
Join date : 24/09/2008
Age : 28
Đến từ : Tiên Hiệp - Tiên Phước - Quang Nam

Bài gửiTiêu đề: “18 tuổi, tôi đã mang món nợ 60 triệu”   Fri Nov 07, 2008 12:43 am

--------------------------------------------------------------------------------

Một cô nhỏ Hiền Hòa dễ thương trong “Kính Vạn Hoa”, một chuyên gia makeup rất khéo, một MC đáng yêu… tất cả đều là hình ảnh của Yumi. Cô bé ấy năm nay 18 tuổi và đã biết bắt đầu cuộc sống tự lập từ khi 16.
Bài: Xuân Lê; Ảnh: Lãng


Profile:
Tên thật: Dương Diễm My
Sinh năm 1990
Chuyên gia make up.
MC của SCTV4.
Diễn viên tham gia một số phim: Kính Vạn Hoa, Nữ sinh…
Chuẩn bị ra mắt khán giả trong vai trò ca sĩ của một nhóm nhạc nữ.



Cuộc sống tự lập và nỗi cô đơn
Cho đến tận bây giờ, khi 18 tuổi, tôi đã làm qua nhiều nghề lắm rồi. Mỗi thứ một tí.
Gia đình của tôi không hạnh phúc, ba mẹ chia tay và có cuộc sống riêng của mình. Tôi về sống cùng bà ngoại. Nhưng năm tôi học lớp 10, bà ngoại bị bệnh, phải cùng chú dì sang Mỹ ở để chữa bệnh rồi định cư luôn ở bên đó. Gần như thời điểm đó, tôi đã nghĩ là mình bơ vơ trên đời này. Dù muốn hay không, tôi cũng phải bắt đầu cuộc sống tự lập. 1,2 tháng đầu, may mắn còn có cô giúp việc ở bên. Sau đó, tôi hoàn toàn tự nuôi mình – theo đúng nghĩa.
Tôi bắt đầu đi học makeup từ hồi đó. Vừa đi học ở trường vừa đi học makeup tại một tiệm dạy tư. Sau khi nhận được bằng, tôi làmở tiệm đó luôn với mức lương 700ngàn/ tháng. Tháng đầu tiên, bị phạt vài khoản, nên tôi chỉ được lĩnh 550ngàn. Tôi mang số tiền đó về, không biết sẽ làm gì cả ngoài việc bỏ ra gần 200 ngàn mua đồ ăn về cho cô, để hết trong tủ lạnh. Số còn lại bỏ lợn. Và cho đến giờ, số tiền vẫn ở nguyên trong đó như một cái dấu mốc không thể nào quên trong cuộc đời của tôi.


Khi có những mối quan hệ quen biết, được người nọ người kia giới thiệu, tôi bắt đầu được mời make up cho người mẫu teen của một số báo, dần dần thì make up cho một số diễn viên, ca sĩ. Đi make up cho Sao, thì không thể có một bộ mỹ phẩm tuềnh toàng được, vì nhiều khi người ta cũng nhìn vào đó để đánh giá là mình có đáng tin hay không.
Vậy là tôi phải tìm cách mượn tiền để mua sắm mỹ phẩm. Có một cô là bạn của mẹ, cô ấy rất tốt. Cô cho tôi vay tiền để mua sắm mỹ phẩm đi làm. Và tôi bắt đầu có những khoản nợ đầu tiên.
Trong thời gian đi makeup, có một vài lần, vì mẫu không đến hoặc trục trặc gì đó, thế là mọi người lôi luôn tôi vào chụp thế. Tôi thành người mẫu lúc nào không hay. Thực ra đó cũng là một công vịêc thú vị, tôi cũng thích làm, nhưng không thường xuyên, vì tôi cũng còn những công việc hay dự định khác.



Một bữa, tôi đang đi chơi với bạn dưới Vũng Tàu thì chú đạo diễn của Kính Vạn Hoa kêu tôi về thành phố để thử vai, một vai phụ thôi nhưng cá tính lắm. Nghe là ham, tôi về. Kịch bản ngắn lắm à, có mấy câu thôi mà tôi đọc đi đọc lại, đọc đến thuộc làu làu, háo hức chờ đến lượt mình được quay. Thấy vui kì lạ.
Nhưng đến phút chót, do sao đó, mà bạn đóng vai Hiền Hòa không có tới đóng được. Vậy là tôi trở thành Hiền Hòa. Hoàn toàn ngẫu nhiên.
Vai diễn đó được đóng chính trong 2 tập. Vai diễn đầu tiên và được nhớ nhất của tôi. Sau đó, tôi đóng một số vai trong phim Nữ sinh,... toàn là những vai có vẻ ngoài sắc sảo, đanh đá. Nhưng vẫn không được nhớ nhiều bằng vai cô bé Hiền Hòa.
Nghề MC tôi bắt đầu làm mấy tháng gần đây. Đầu tiên tưởng dễ, dẫn mấy chương trình đầu thấy chạy êm êm. Nhưng bây giờ thì biết là mình nhầm rồi, rất vất vả và dễ bị nản. Nhưng tôi là đứa con gái rất nhiệt tình và tôi biết tôi thích nghề này. Chỉ cần thích là tôi có thể bỏ tất cả để tập trung cho nó.
Tôi vừa tốt nghiệp cấp 3 và không thi đại học. Từ khi đi học, tôi đã xác định là sẽ không thi. Tôi có thể đi học cái này cái kia, nhưng sẽ là những cái tôi thực sự hứng thú và phục vụ cho những công việc tôi đang theo đuổi. Tôi biết rất nhiều người nghĩ, với một con bé 17,18 tuổi, không lo học đi mà cứ làm mấy công việc linh tinh, không ra hồn, mỗi thứ một tí thì bao giờ mới khá được.


Ai gọi công việc của tôi là linh tinh? Tôi làm hoàn toàn nghiêm túc, không có cái gì là chơi chơi. Tôi đang kiếm tiền và nuôi sống chính mình mấy năm nay bằng những công việc như thế.
Biết nhiều thứ với tôi ở thời điểm này có gì là không tốt. Tôi còn nhiều thời gian để lựa chọn một công việc thực sự thích hợp với mình. Hơn nữa, khi tôi biết những cái này, tôi giúp đỡ được rất nhiều người. Ví dụ nhiều bữa đang chuẩn bị quay hình, thì tá hỏa lên là makeup vẫn chưa tới, vậy là tôi nhảy vào makeup cho họ luôn. Hay là mấy bữa quay phim, chú đạo diễn gọi tôi ra nhờ đấm vai đấm lưng vì tôi biết mát xa body. Vậy đấy, tôi giúp được khá nhiều người đó chứ.


Nhưng vì cứ xoay trong những công việc như vậy nên tôi ít bạn lắm. Tôi có hai cô bạn thân (đều lớn tuổi hơn tôi). Các bạn ấy gia đình rất hạnh phúc. Đôi lúc tôi cũng thấy buồn, thấy ghen tị, tôi ao ước có một gia đình như thế. Tôi trở về nhà, cả một căn nhà rộng nhưng chỉ có mình tôi. Không có ba mẹ, không được ăn một bữa cơm gia đình. Tôi vẫn chỉ là một con bé mười mấy tuổi.
Nhưng rồi tôi nghĩ, hoàn cảnh thế nào thì mình phải chấp nhận nó thôi. Cuộc sống công bằng lắm. Tôi thiệt thòi cái nọ thì tôi lại có lại cái kia. Tôi có những kinh nghiệm cuộc sống, những kinh nghiệm làm vịêc mà các bạn cùng tuổi với tôi không thể có. Đôi khi, các bạn vẫn hỏi tôi về những kinh nghiệm đó. Tôi như một bà cụ non vậy.
Chỉ khi tự kiếm ra tiền mới biết xót xa
Tôi đã được sở hữu hai cái xe gắn máy rồi.
Hồi lớp 10, bà mua cho tôi một chiếc Mio để chạy nhân sinh nhật. Bà để chìa khóa vào trong cái hộp xinh xinh, rồi đưa tôi. Tôi quý cái xe lắm. Nhưng tôi đi không có biết giữ. Cả năm tôi mới đi thay dầu 1,2 lần. Tôi đi xe ngoài đường, nó xả khói đen xì, người ta nhắc, tôi cứ tưởng là nó bị sao đó. Tôi mang xe về nhà, dán băng keo đầy xe như kiểu là nghĩ nó bị thương.


Rồi cái xe đó hỏng. Tôi xót xa. Tôi trách mình không biết giữ, không biết quý trọng đồ đạc của mình. Điều này, bạn sẽ rất thấm thía nếu bạn phải lao động thực sự để kiếm những đồng tiền nuôi mình.
Đợt vừa rồi, tôi lại phải tiết kiệm tiền để mua một cái xe mới vì cần xe để chạy công việc. Tôi được để lại cho một quyển số tiết kiệm nhỏ nhỏ mà tôi chưa bao giờ dùng. Tôi lấy tiền đó ra, tôi cũng có một ít, số còn lại, cô bạn mẹ tôi lại cho tôi mượn.
Tính cả tiền mua mỹ phẩm trước giờ, tiền tôi mua xe, tôi nợ cô tới 60 triệu. Số nợ ấy với một con bé 18 tuổi dường như là quá lớn. Nhưng tôi cũng cảm ơn cái khoản nợ đó, vì nó thúc tôi phải làm vịêc thật chăm chỉ và nghiêm túc. Có tháng, cộng tất cả các khoản thu nhập, tôi được tới gần 13 triệu. Tôi lại trích ra để trả nợ cho cô. Số nợ của tôi bây giờ giảm xuống còn hơn hai chục triệu.
Tôi còn đang luyện tập để chuẩn bị lập nhóm nhạc. Đang thời điểm gấp rút lắm. Lại thêm một cái nghề nữa tôi thử sức.
Hình như có cái nghề nào mà giới trẻ hay làm, tôi cũng thử hết rồi. Nhưng tôi sẽ vẫn còn tiếp tục thử nếu tôi có cơ hội.
Cuộc sống tự lập suốt 2 năm nay dạy tôi sự kiên cường và độc lập. Tôi chưa làm được gì nhiều, chưa là cái gì cả. Nhưng tôi vẫn sẽ bước tiếp, bằng tất cả niềm tin và sự cố gắng của tôi…

khi các bạn thấy tôi đang cười,
đừng nghĩ rằng tui đang vui nhất mà có thể lúc đó tui đang bùn nhất

_________________
hi hi he
Tac gia:thuanhuupro

CHUC CAC BAN VUI VE
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://thuanhuupro.bforum.biz
 
“18 tuổi, tôi đã mang món nợ 60 triệu”
Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
Thuanhuupro :: KỸ NĂNG-
Chuyển đến